CacNuoc.comPhân loại các nước theo kiểu hình
Nước rất lớn và rất thưa

Nối lãnh thổ lại với nhau: đường sắt, đường bay và múi giờ

Một nước rất lớn không tự nhiên là một khối. Nó phải được nối lại bằng công trình, và những công trình ấy thường là dự án chính trị lớn nhất của cả một thời kỳ.

A long railway line curving through forested hills with a single locomotive in the distance, no readable text

Một quốc gia rất lớn không tự nhiên là một khối. Nó phải được nối lại bằng công trình — và những công trình ấy thường là dự án chính trị lớn nhất của cả một thời kỳ, tốn kém tới mức chỉ có thể làm được khi cả nhà nước coi đó là việc sống còn.

Thông tin nhanh:
  • Tuyến đường sắt xuyên lục địa của Canada hoàn thành năm 1885, gắn với cam kết chính trị khi vùng bờ tây gia nhập liên bang.
  • Tuyến đường sắt xuyên Siberia dài khoảng 9.289 km và hoàn tất tuyến liên tục trong lãnh thổ vào năm 1916.
  • Tuyến đường sắt nối bờ đông với bờ tây nước Úc bắt đầu chạy liên tục từ năm 1970, sau khi thống nhất khổ đường giữa các bang.
  • Tuyến xa lộ xuyên Canada được khánh thành năm 1962.

Đường sắt xuyên lục địa là dự án lập quốc

Bắt đầu từ công trình cổ điển nhất.

Trước đường sắt, đi từ bờ này sang bờ kia một lục địa mất hàng tháng.

Đường sắt rút thời gian đó xuống còn vài ngày.

Ở Canada, tuyến xuyên lục địa hoàn thành năm 1885.

Việc xây tuyến này là điều kiện chính trị để vùng bờ tây gia nhập liên bang.

Tuyến xuyên Siberia dài khoảng 9.289 km và hoàn tất tuyến liên tục vào năm 1916.

Điểm chung của các dự án này là chúng không được biện minh bằng lợi nhuận: chúng được xây để một lãnh thổ rời rạc trở thành một quốc gia, và đó là lý do nhà nước chấp nhận chi phí khổng lồ.

Khổ đường sắt: bài học về chuẩn kỹ thuật

Phần trục trặc kỹ thuật.

Ở Úc, các thuộc địa ban đầu chọn khổ đường sắt khác nhau.

Kết quả là tàu phải dừng ở ranh giới bang để hành khách và hàng chuyển sang tàu khác.

Phải mất nhiều thập niên để thống nhất khổ trên tuyến chính.

Tuyến nối bờ đông với bờ tây bắt đầu chạy liên tục từ năm 1970.

Chi phí sửa sai này lớn hơn rất nhiều so với việc chọn đúng ngay từ đầu.

Đây là bài học lặp lại ở mọi nơi có nhiều bên cùng xây hạ tầng: quyết định về chuẩn kỹ thuật có tuổi thọ dài hơn chính phủ ra quyết định đó rất nhiều.

Hàng không nội địa: phương tiện thường ngày chứ không phải xa xỉ

Phần hiện đại.

Ở nước rất lớn, đi công tác trong nước thường là đi máy bay.

Nhiều cộng đồng ở vùng xa chỉ tiếp cận được bằng đường hàng không.

Một số nơi không có đường bộ quanh năm, chỉ có đường băng.

Vì thế mạng bay nội địa được coi là hạ tầng thiết yếu.

Nhiều tuyến tới vùng xa được duy trì bằng cơ chế trợ giá.

Cách nghĩ ở đây khác hẳn nước nhỏ: ở nước rất lớn, đường bay nội địa đóng vai trò mà ở nước nhỏ do xe buýt đảm nhiệm — và chính sách phải đối xử với nó tương ứng.

Múi giờ: chọn giữa thống nhất và phù hợp

Phần thời gian.

Nước trải dài đông tây thì mặt trời mọc lệch nhau nhiều giờ giữa hai đầu.

Nga trải qua 11 múi giờ, nhiều nhất thế giới.

Có nước rất rộng lại chọn dùng một múi giờ duy nhất trên toàn quốc.

Cách đó giúp phối hợp hành chính và truyền thông dễ hơn.

Nhưng nó làm giờ sinh hoạt ở vùng rìa lệch hẳn với nhịp mặt trời.

Đây là một quyết định nhỏ về hình thức nhưng lớn về ý nghĩa: chọn nhiều múi giờ là ưu tiên đời sống địa phương, chọn một múi giờ là ưu tiên sự thống nhất của bộ máy.

Nghĩa vụ dịch vụ phổ cập

Phần thể chế.

Bưu chính, viễn thông và điện thường có nghĩa vụ phục vụ mọi địa chỉ trong nước.

Ở vùng xa, chi phí phục vụ một địa chỉ cao hơn nhiều lần thành phố.

Nhưng giá bán thì thường được giữ thống nhất trên toàn quốc.

Phần chênh được bù bằng trợ giá chéo hoặc bằng ngân sách.

Đây là cơ chế cùng loại với nghĩa vụ dịch vụ công trên các tuyến phà ra đảo.

Cơ chế này là một lựa chọn chính trị rõ ràng chứ không phải hệ quả kỹ thuật: quốc gia quyết định rằng một địa chỉ ở vùng xa có quyền được phục vụ như một địa chỉ ở thủ đô, và chấp nhận trả giá cho điều đó.

Nước cỡ vừa nối lãnh thổ bằng cách khác

Phần đối chiếu.

Tây Ban Nha đã xây mạng đường sắt cao tốc nối thủ đô với nhiều vùng.

Ở khoảng cách vài trăm kilômét, đường sắt cao tốc cạnh tranh trực tiếp với hàng không.

Bồ Đào Nha có lãnh thổ lục địa gọn nên đường bộ và đường sắt là đủ.

Nhưng Bồ Đào Nha lại cần hàng không để nối với hai quần đảo tự trị.

Hy Lạp thì dùng phà làm phương tiện nối lãnh thổ chính.

Ba nước này minh hoạ cùng một nguyên tắc với ba lời giải khác nhau: phương tiện nối lãnh thổ được chọn theo hình dạng lãnh thổ, không theo mức phát triển.

Ý nghĩa với người sống và làm việc ở đó

Phần thực dụng, khép bài.

Ở nước rất lớn, chi phí đi lại nội địa là khoản ngân sách phải tính riêng.

Về thăm gia đình trong cùng một nước có thể tốn như đi nước ngoài.

Giao hàng tới vùng xa có thể mất nhiều ngày và phụ phí cao.

Chọn nơi ở gần sân bay hoặc ga chính tạo khác biệt lớn.

Mọi thông tin về tuyến và tần suất phải kiểm ở nhà vận chuyển tại chính nước đó.

Đây là chi phí ẩn dễ bị bỏ sót nhất khi lập kế hoạch: ở nước rất lớn, khoảng cách trong nước là một khoản chi thường xuyên, không phải chuyện thỉnh thoảng.

Mọi quốc gia rất lớn đều là kết quả của một nỗ lực kết nối kéo dài nhiều thế hệ. Đường sắt, xa lộ, mạng bay nội địa và cả cách chia múi giờ đều là những quyết định nhằm biến một lãnh thổ rộng thành một cộng đồng chung. Khi đọc một nước lớn, nhìn vào hạ tầng nối các vùng của nó sẽ cho biết nhiều điều hơn là nhìn vào tổng diện tích.

Vì sao đường sắt xuyên lục địa quan trọng tới vậy?

Vì trước đó đi từ bờ này sang bờ kia một lục địa mất hàng tháng, còn đường sắt rút xuống vài ngày. Tuyến xuyên lục địa của Canada hoàn thành năm 1885 là điều kiện chính trị để vùng bờ tây gia nhập liên bang; tuyến xuyên Siberia dài khoảng 9.289 km, hoàn tất tuyến liên tục năm 1916.

Chuyện khổ đường sắt ở Úc cho thấy điều gì?

Các thuộc địa ban đầu chọn khổ khác nhau nên tàu phải dừng ở ranh giới bang để chuyển tàu; phải mất nhiều thập niên để thống nhất khổ trên tuyến chính, và tuyến nối bờ đông với bờ tây mới chạy liên tục từ năm 1970. Quyết định về chuẩn kỹ thuật có tuổi thọ dài hơn chính phủ ra quyết định đó rất nhiều.

Nghĩa vụ dịch vụ phổ cập là gì?

Là nghĩa vụ phục vụ mọi địa chỉ trong nước với giá thống nhất, áp dụng cho bưu chính, viễn thông và điện — dù chi phí phục vụ một địa chỉ vùng xa cao hơn nhiều lần. Phần chênh được bù bằng trợ giá chéo hoặc ngân sách, cùng loại cơ chế với các tuyến phà ra đảo.

Nước cỡ vừa nối lãnh thổ bằng gì?

Tuỳ hình dạng lãnh thổ. Tây Ban Nha xây mạng đường sắt cao tốc nối thủ đô với các vùng; Bồ Đào Nha có lục địa gọn nên đường bộ và đường sắt là đủ, nhưng cần hàng không để nối hai quần đảo tự trị; Hy Lạp dùng phà làm phương tiện nối lãnh thổ chính.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88